Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_16
Tăng Tĩnh Ngữ vuốt bụng, mặt bộ dáng đáng thương, cong môi cau mày nũng nịu kêu “Anh yêu à, em thật đói nha, nhanh đi nấu cơm cho em ăn.”
“Em chưa ăn cơm.” Gương mặt Thiệu Tuấn lập tức tối lại, giọng nói cũng rất kém, giống như tức giận, nhưng vẫn là không che giấu được đau lòng.
Rất nhanh anh liền vào phòng bếp, mặc trên người tạp dề hoa nhỏ màu xanh dương, một tay cầm rá, một tay cầm cải, Tăng Tĩnh Ngữ khoanh tay ôm ngực nhàn nhã tựa vào viền cửa, ngoài miệng vểnh lên, ngoặt ra một phúc độ rất lớn, hưng phấn nói: “Anh yêu à, anh thật hiền huệ.”
Thiệu Tuấn nghe vậy quay đầu lại trợn mắt nhìn cô, được tiện nghi còn ra vẻ.
“Ha ha ha……” Lần này, Tăng Tĩnh Ngữ cười càng vui vẻ hơn rồi, trực tiếp chạy lên từ phía sau ôm lấy anh, đầu khoác lên trên bả vai anh cố ý hướng về phía lỗ tai của anh thổi hơi.
Thiệu Tuấn biết rõ cô nương này sâu tận xương tủy tính tình lưu manh, anh càng tức giận cô càng vui sướng, may mắn là anh cũng gần giống như đường Tăng, cực kỳ gắng sức kiềm chế kích động đem người khác áp đảo, không nhìn thẳng cô.
Thấy Thiệu Tuấn không có phản ứng, cô nháo nháo cũng liền không thú vị, nhưng vẫn là không bỏ được buông tay, cứ như vậy ôm thật chặt anh, dán sau lưng ấm áp của anh, cái trán gối lên bả vai bền chắc, trong lòng liền cảm thấy thỏa mãn khác thường, dẹp yên, giống như trời sập xuống anh cũng sẽ thay cô chống đỡ.
Thiệu Tuấn mặc cho cô ôm, nghĩ thầm, chỉ cần cô không làm khó là tốt. Anh tiến hành động tác trên tay đâu vào đấy, cho đến khi xong hết mới gọi Tăng Tĩnh Ngữ đến ngăn kéo lấy bát. Anh mặc dù biết làm món ăn ăn cơm, nhưng tài nấu nướng cũng không thấy được tốt bao nhiêu, canh suông mì sợi đơn giản, hơn nữa đập vào một quả trứng gà vàng óng ánh, lúc đem ra còn sợ không hợp khẩu vị của Tăng Tĩnh Ngữ, trong lòng rất là lo lắng. Ai ngờ người khác đói luống cuống, mặt vừa đi lên liền bắt đầu ăn như hổ đói, kết quả là, bị nóng đến đầu lưỡi, hồng hộc kêu đau, Thiệu Tuấn vội vàng rót cho cô chén nước lạnh, cau mày khuyên cô ăn từ từ.
Tăng Tĩnh Ngữ dùng sức lay đầu, trong miệng toàn đồ ăn không có nuốt xuống, mơ hồ không rõ mà nói: “Anh… Cũng không…. Biết em đói như thế… nào đâu.”
Nghe vậy, gương mặt Thiệu Tuấn không khỏi thoáng qua một tia đau lòng, cũng không nói nữa, ngồi ở bên cạnh nhìn cô ăn như hổ đói, mắt thấy đồ ăn trong tô sắp bị cô ăn hết, trong lòng thản nhiên sinh ra một loại tâm tình thỏa mãn.
Tăng Tĩnh Ngữ ăn thật no, nằm ngay đơ trên ghế sa lon, thỉnh thoảng đánh lên một hai cái ợ thật lớn. Thiệu Tuấn thu bát đũa sau lại đến bên cạnh Tăng Tĩnh Ngữ ngồi xuống, người khác lập tức bắn người lên bò tới, đến ngồi trên đùi Thiệu Tuấn, đôi tay nắm cả cổ của anh vui vẻ nói: “Thiệu Tuấn, anh làm đồ ăn ngon thật.”
Thiệu Tuấn bất đắc dĩ cười cười, nghĩ thầm, không phải anh làm rất ngon, mà rõ ràng là em rất đói, chỉ là nghe cô nói xong, trong lòng vẫn là không nói ra được vui vẻ, không kiềm hãm được trở về một câu: “Nếu sau này em muốn ăn, hãy nói cho anh biết, anh sẽ làm cho em ăn.”
Tăng Tĩnh Ngữ gật đầu như bằm tỏi, “Ừ, tốt nhất là sau khi chúng ta kết hôn, anh anh sẽ lo toàn bộ việc trong gia đình.”
Thiệu Tuấn: “…………..”
Em nghĩ thật đúng là xa xôi, chỉ là, kết hôn………….. Nếu là thời gian cho phép, anh sẽ không để ý mà lo toàn bộ công việc trong gia đình.
Tiếp đó, Tăng Tĩnh Ngữ lại liền ảo tưởng tương lai cuộc sống hôn nhân làm một phen tốt đẹp, Thiệu Tuấn mặt mày mỉm cười nhìn người khác thao thao bất tuyệt, không nhịn được đưa tay nhéo nhéo mũi cô, hai người nghiêng nghiêng một hồi lâu, Tăng Tĩnh Ngữ mới nhớ tới chuyện tình Trương Tuệ, chợt liền trầm mặt, mày đẹp bắt đầu nhăn thành khó coi, quệt mồm thê thê thảm thảm mà nói: “Anh nói ba em nếu lại cưới thì em làm thế nào.”
Thiệu Tuấn không kiềm hãm được buộc chặt cánh tay, trầm giọng nói, không nói ra được thâm tình khẩn thiết, “Em còn có anh.”
Tăng Tĩnh Ngữ bất thình lình chết lặng mấy giây, cô không ngờ Thiệu Tuấn sẽ nói như vậy, trong nháy mắt bị cảm động rồi. Thân thể ngửa ra sau, không nhịn được giơ tay lên bưng lấy mặt điêu khắc của Thiệu Tuấn, bình thường hình dáng rõ ràng, tỉ mỉ suy nghĩ, ngón tay thon dài trắng nõn, một tấc một tấc miêu tả ngũ quan cường tráng.
Anh lông mày rất cao, mắt khẽ bên trong vùi lấp, xem ra thâm thúy mà thần bí, rất dễ dàng làm cho người ta lầm tưởng anh là Hỗn Huyết Nhi. Anh dáng dấp vô cùng đẹp trai, đẹp trai đến anh một lần cho là mình chỉ vì tấm này mà thích anh, vẫn còn vì thế mà làm cho cô nhăn mặt, đẹp trai đến cô một lần cũng cho là mình chỉ là thích anh mặt.
Nhưng giờ phút này, cô đột nhiên hiểu, cô yêu không chỉ là tấm khuôn mặt dễ nhìn, hơn thương anh trong xương, cái loại đó kiên định phải cụ thể, thái độ làm đến nơi đến chốn, không xốc nổi, không giả bộ, không có lời ngon tiếng ngọt, biện pháp tới dụ dỗ cô biến đổi, nhưng cô lại hiểu biết rõ ràng anh là yêu cô, dù là anh không tới nói.
Anh chính là như vậy, luôn là có thể mang cho cô những khoảng khắc yên bình, đẹp đẽ. Ngón tay thon dài theo sóng mũi cao của anh trợt xuống, cô nghịch ngợm ngắt mũi của anh, cười ngớ ngẩn nói, “Lời này em thích nghe, cảm giác giống như anh ở đây chủ động nộp lên quyền sở hữu, trịnh trọng tuyên bố từ hôm nay đồng chí Thiệu Tuấn thuộc về Tăng Tĩnh Ngữ.”
“Ừ.” Thiệu Tuấn hé miệng hừ nhẹ một câu, ngay sau đó hỏi: “Ngày hôm nay xảy ra chuyện gì?”
Tăng Tĩnh Ngữ trầm mặc mấy giây, cuối cùng vẫn là đầu đuôi đem chuyện buổi sáng hướng tới anh miêu tả một lần, Thiệu Tuấn nghe trán trực nhảy, càng đi về phía sau chân mày nhíu càng chặt, đặc biệt là đến cuối cùng cô nói thời điểm ngồi xe đi, rốt cuộc không nhịn được hỏi: “Em cứ như vậy vứt bỏ một mình dì ấy ở bệnh viện?”
Tăng Tĩnh Ngữ thành thực gật đầu, mặt ghét bỏ mà nói: “Em ghét dì ấy.”
“Coi như ghét dì em cũng không thể làm như vậy.” Đem người đá đả thương không nói, còn đem Trương Tuệ một người ở lại trong bệnh viện, anh cơ hồ có thể tưởng tượng đến khi một người Phương Trạm sáng sơm tinh mơ giúp đỡ Trương Tuệ vẻ mặt lúng túng như thế nào. Cô quá đáng tùy hứng, để cho anh không khỏi trầm mặt.
“Thế nào, liền anh cũng đứng về phía dì ấy?” Vừa đụng đến vấn đề Trương Tuệ, Tăng Tĩnh Ngữ giống như mèo xù lông, cất cao giọng, chợt đứng lên, nhìn chòng chọc Thiệu Tuấn.
Thiệu Tuấn đưa tay đi kéo cô, cô đứng bất động, Thiệu Tuấn bất đắc dĩ chỉ đành phải đi theo, thả mềm âm điệu giải thích: “Không phải anh muốn giúp đỡ dì ấy, anh chỉ cho là, đối với việc này, dì cũng không sai, không phải em vì nên thương thế của dì, em còn đem dì một người lưu bệnh viện.” Theo ý anh, mọi việc cũng phải giảng đạo lý, Trương Tuệ cũng không sai, hơn nữa ở một trình độ nào đó anh là đồng tình Trương Tuệ, bởi vì dì ấy cùng mẹ anh có cảnh ngộ giống nhau, sinh hoạt giống nhau, ở tầng dưới chót xã hội.
Hoàn cảnh sống và lớn lên của anh và Tăng Tĩnh Ngữ khác nhau một trời một vực, phương thức tư duy cũng khác một trời một vực, đạo lý của anh, điều anh thực sự muốn nói, Tăng Tĩnh Ngữ nghe tới đều cực đoan chính là nghĩ anh sẽ ủng hộ Trương Tuệ, cô vốn tưởng rằng ba không hiểu cô ấy là do ông bị tình yêu làm cho mù quáng, nhưng bây giờ, Thiệu Tuấn cũng không để ý đến suy nghĩ của cô, trong lòng cô bất chợt tựa như gai đâm, một hồi nhận một trận đau.
Chương 34
Chỉ thấy khóe môi đỏ tươi của cô mang theo ý cười cực kỳ châm chọc, con ngươi đen nhánh lưu chuyển, lại liều mạng ngăn nước mắt chảy xuống, tức giận nói: “Đúng vậy, tất cả mọi người không sai, đều là lỗi một mình em.” Sau đó chợt xoay người đi ra cửa, Thiệu Tuấn thấy thế đuổi theo kéo cô lại, Tăng Tĩnh Ngữ trừng mắt căm tức nhìn anh, quát lớn: “Anh buông tay.”
Thiệu Tuấn thấy vậy nên có chết cũng không thả, vẫn như cũ cố gắng cùng cô giảng đạo lý, anh nói: “Tĩnh Ngữ, mọi việc cũng phải giảng đạo lý, anh chỉ là luận sự, cũng không có ý trách cứ em.”
Tăng Tĩnh Ngữ hừ nhẹ một tiếng, căn bản cô đang nổi nóng nghe lời khuyên giải của anh thì cũng như không thôi, cô vốn tưởng rằng Thiệu Tuấn là hậu thuẫn kiên cố cô có thể dựa vào, lòng tràn hi vọng cho là Thiệu Tuấn sẽ đứng ở phía bên cô, có ai nghĩ được, nhưng mà đó là do cô tự nghĩ như thế, có lẽ cô thật đánh giá cao địa vị mình ở trong lòng anh.
Thiệu Tuấn không phải hậu thuẫn mà là trường mâu trong tay kẻ địch, đem cái mũi nhọn sắc bén nhất hướng về phía cô, anh là hận không thể một gậy đâm chết cô, lại nhìn biểu tình chính nghĩa trên gương mặt Thiệu Tuấn, tâm cô càng đau đớn, nhưng cô vẫn như cũ không muốn yếu thế, trong lúc nhất thời cô không rõ mới vừa rồi nói Thiệu Tuấn câu kia “Em còn có anh.” là thật tâm hay là giả dối, cô cảm thấy rõ ràng mới vừa rồi còn đối với cô thâm tình khẩn thiết, trong nháy mắt liền bắt đầu trách cứ cô, thậm chí cô còn không bằng một người ngoài, những câu nói của anh đều không ủng hộ cô nhưng lại đồng tình Trương Tuệ, anh như vậy xem cô là cái gì?
Con người chính là như vậy, những người bàng quang, họ cho là một nhát đao nhiều lắm cũng là chỉ một vết thương trên thân thể, chỉ đau vài ngày thôi, nhưng những người để ý, dù chỉ là miệng há ra, nhẹ nhàng khạc ra mấy chữ, cũng có thể làm cho họ thương tích đầy mình.
Nước mắt rốt cuộc không nhịn được từ khóe mắt chảy xuống, Tăng Tĩnh Ngữ trầm mặc khóc. Thiệu Tuấn thấy cô đột nhiên rơi nước mắt hoảng sợ, trong trí nhớ của anh, cô chưa bao giờ là một cô gái thích khóc, nhưng giờ phút này, cô lại ở trước mặt anh lệ rơi đầy mặt.
Trái tim chợt co rút nhanh, anh khẩn trương hô hấp có chút khó khăn, anh cố gắng giơ tay lên lau nước mắt cho cô, nhưng còn chưa chạm đến mặt của cô lại bị cô lấy tay gạt ra. Cô hung hăn lau nước mắt, giống như điên lao ra cửa đi.
Bị bỏ rơi ở cửa, đợi lúc Thiệu Tuấn phản ứng kịp đuổi theo ra cửa đi thì đã sớm không thấy bóng dáng của cô. Giờ khắc này, anh thật luống cuống, nhiệt độ bên ngoài bay giờ rất thấp, dưới mười độ C, cô không mang khăn quàng cổ không mang mũ càng không mang bao tay, chắc chắn sẽ rất lạnh…….
Anh, trong lúc bất chợt, vô cùng hối hận mới vừa rồi buông tay cô ra, anh biết rõ cô có bao nhiêu mạnh mẽ quật cường, biết rõ cô có bao nhiêu cực đoan, vậy mà còn ở đó cùng cô nói cái gì đạo lý chó má, nhớ tới cô lệ rơi đầy mặt, trong lòng giống như bị chùy gao quất vào, rất đau.
Từ nhà anh tìm đến tiểu khu nơi cô ở, vẫn như cũ không thấy bóng dáng Tăng Tĩnh Ngữ, gọi điện thoại cho cô, cô đã tắt máy, ngược lại anh lại muốn gọi điện thoại cho Tăng Trường Quân, nhưng vừa ấn số điện thoại rồi lại lập tức cắt đứt, anh nghĩ quan hệ của cô và Tăng Trường Quân vốn là căng thẳng, nếu là ba cô biết cô đem Trương Tuệ một người lưu bệnh viện, đây chẳng phải là càng hỏng bét.
Bị gió thổi hồi lâu, tâm tình Thiệu Tuấn khẩn trương cũng từ từ hòa hoãn xuống. Nghĩ thầm nếu cô có lòng tránh anh, vậy anh có gấp như thế nào đi nữa cũng chỉ là phí công, còn không bằng trực tiếp đi bệnh viện chờ, nói không chừng cô trong cơn tức giận lại chạy trở về bệnh viện.
Khi cõi lòng Thiệu Tuấn đầy mong đợi xách theo trái cây đi tới bệnh viện thì vừa lúc đến thời gian bữa trưa, trên đường tới không quên ghé quán ăn mua một phần cơm cho Trương Tuệ. Ở trong bệnh viện cũng không có thấy Tăng Tĩnh Ngữ, trong lòng khó tránh khỏi có chút thất vọng, nhưng lại anh nghĩ, mặc kệ như thế nào, người là do Tăng Tĩnh Ngữ làm bị thương, làm bạn trai của cô, anh thay Tăng Tĩnh Ngữ chăm sóc Trương Tuệ cũng dễ hiểu.
Thiệu Tuấn vào cửa thì Phương Trạm cùng con gái của cụ ông đều không ở đây, trong phòng chỉ còn lại ba bệnh nhân, cụ ông ở híp mắt lim dim, bác gái Phương cùng Trương Tuệ nhỏ giọng nói chuyện phiếm.
Trương Tuệ lúc này đang đưa lưng về phía cửa, không hề nhìn thấy Thiệu Tuấn, ngược lại bác gái kia, vừa thấy có người ở cửa nhìn quanh lập tức xoay đầu lại hỏi anh tìm ai.
Nghe vậy Trương Tuệ cũng lật người nhìn ra phía cửa, bà không ngờ người tới sẽ là Thiệu Tuấn, bà và anh chỉ gặp qua một lần ở Tăng gia, cũng không tính là quen thuộc, lập tức liền cho rằng anh đi nhầm cửa rồi,
“Cậu……..” Bà lời còn chưa nói hết liền bị Thiệu Tuấn cắt đứt.
“Bác gái, Tĩnh Ngữ tạm thời có chuyện đi trước, cô ấy nói con tới thăm ngươi.” Chỉ thấy anh một tay nhấc hộp cơm, một tay nhấc giỏ trái cây, đi tới mép giường bà ngồi xuống,
Trương Tuệ đột nhiên có loại ảo giác thụ sủng nhược kinh, cau mày mặt vẻ mặt không thể tin được, “Thật sự là Tĩnh Ngữ kêu cậu đến đây.” Cái này không thể trách bà kinh hãi, thật sự là Tăng Tĩnh Ngữ làm quá mức, đả thương cô không nói, còn hướng về phía cô bày mặt thối, cuối cùng càng thêm quá đáng đem cô một người lưu trong bệnh viện rồi tự mình chạy, cô không phải đứa ngốc, nhìn ra được Tăng Tĩnh Ngữ không thích bà.
Thiệu Tuấn đem giỏ trái cây cất xong, lại lấy hộp cơm ra, đưa cho Trương Tuệ, Trương Tuệ vội vàng nhận lấy hộp cơm, không ngừng nói cám ơn. Thiệu Tuấn một bộ khiêm tốn, rất khách sáo mà nói: “Bác gái, bác có cần cái gì cứ nói với con.”
Trương Tuệ lắc đầu nói thẳng không cần gì cả, hơn nữa còn thiện ý nói: “Nếu cậu có chuyện thì cứ đi trước đi, không cần phải ở lại làm gì.”
“Bác hiện đang cần có người chăm sóc, dù sao con cũng không có chuyện gì, nên sẽ ở đây với bác.” Thiệu Tuấn khiêm tốn lễ độ mà nói. Anh vốn chính là nghĩ đến ở nơi này chờ Tăng Tĩnh Ngữ, căn bản không muốn đi.
Thiệu Tuấn cứ như vậy vẫn ngây ngô chờ đến năm giờ chiều, trong lúc anh và Trương Tuệ hàn huyên không ít, Trương Tuệ vừa nghe nói anh là đội tốt nghiệp trường quân khen anh có bản lãnh, không trách được Tĩnh Ngữ thích anh như vậy, Thiệu Tuấn bị bà nói có chút ngượng ngùng, chỉ có thể không ngừng gật đầu, sau bà lại hỏi anh không ít vấn đề về Tăng Tĩnh Ngữ, Thiệu Tuấn sắc mặt có chút khó xử, anh biết Tăng Tĩnh Ngữ ghét Trương Tuệ, cho nên cũng không nguyện ý nói quá nhiều, không thể làm gì khác hơn là hỏi ngược lại bà, “Bác gái, con của bác như thế nào, nhỏ hơn Tăng Tĩnh Ngữ bao nhiêu tuổi.”
“À?” Trương Tuệ đột nhiên cất cao âm điệu, cười yếu ớt một tiếng nói tiếp, “Bác à, bác không có con.”
Nghe vậy, Thiệu Tuấn không nhịn được nhìn Trương Tuệ một cái, tuy nói cô dáng dấp mi thanh mục tú, vẫn như trước nhìn ra được cô đã hơn ba mươi, cái tuổi này còn chưa có con………….
Anh nghĩ, có lẽ cô không thể sinh, cho nên mới ly hôn, nếu như vậy, nếu là Tăng Trường Quân thật sự để ý bà, về sau cũng không thể có con, như vậy có lẽ Tĩnh Ngữ còn có thể tiếp nhận một chút.
Lần này càng lamg cho anh đồng cảm với người phụ nữ không thể sinh con này, bưng trà cho bà, gọt trái táo, bóc cho bà quả chuối, Trương Tuệ khen anh hiểu chuyện.
Lúc Tăng Trường Quân đến, Tăng Tĩnh Ngữ còn chưa có xuất hiện, phòng bệnh căng thẳng nhìn Thiệu Tuấn, còn tưởng rằng là Tăng Tĩnh Ngữ gọi anh tới, lập tức đã nói: “Tĩnh Ngữ gọi cậu tới, gọi cậu đến cũng tốt, nó tính tình xao động, nếu là ở nơi này ngồi một ngày đoán chừng hận không thể đem phòng này phá hủy.”
Thiệu Tuấn lúc này mới ý thức tới tính chất nghiêm trọng của chuyện này, anh cho là, cô ít nhất sẽ cố kỵ ba cô, thế nào cũng sẽ quay trở lại bênh viện, nhưng là bây giờ, Tăng Trường Quân đã đến, cô đâu? Cô ở đâu, là anh đánh giá cao mình đã hiểu rõ cô, còn đánh giá thấp mức độ cô ghét Trương Tuệ, cho dù là cô cùng ba trở mặt cũng sẽ không tiếc.
Anh trong lúc bất chợt cảm thấy sợ, lấy cớ có chuyện cùng Tăng Trường Quân đi ra ngoài.
Bên cửa sổ cuối hành lang, Thiệu Tuấn cùng Tăng Trường Quân đứng cùng nhau, ngoài cửa sổ chẳng biết lúc nào đã mưa bụi mù mịt, gương mặt Thiệu Tuấn thoáng qua một tia lo lắng, tâm càng ngày càng chìm.
Chỉ thấy anh trong lúc nhất thời hoàn toàn mất hết phong cách bình tĩnh trầm ổn mới vừa rồi, con ngươi anh hơi co lại, cau mày, bộ mặt lo âu, “Thủ trưởng, Tĩnh Ngữ sáng sớm tới tìm cháu, nhưng sau hai bọn cháu lại cãi nhau, cô ấy trong cơn tức giận khóc chạy đi, cháu đuổi theo nhưng không có đuổi kịp, vốn nghĩ cô ấy sẽ tự mình tới bệnh viện, nhưng chờ tới bây giờ cũng không thấy bóng dáng của cô ấy đâu, những người đứa đều quen đã gọi điện hỏi một lượt, cũng không gặp qua cô ấy, bác nghĩ một chút cô còn có thể đi đâu.”
So với lo âu của Thiệu Tuấn, Tăng Trường Quân ngược lại bình tĩnh rất nhiều, đôi tay chấp sau lưng ngẩng đầu nhìn xa xôi ngoài cửa sổ, không nhanh không chậm nói: “Cậu đừng quá lo lắng, nó sẽ không có việc gì, khi nó trở lại ta sẽ kêu gọi điện thoại cho cậu.”
Thiệu Tuấn đi, Tăng Trường Quân vẫn như cũ đứng ở bên cửa sổ, hai tay chống ở bệ cửa sổ, vốn là sống lưng thẳng tắp dần dần cong lên, giống như trong nháy mắt già đi rất nhiều. Mặc dù Thiệu Tuấn nói Tĩnh Ngữ là cùng anh giận dỗi mới đi, nhưng ông làm sao sẽ không biết cô đang giận cái gì, cô chân chính tức giận là ông nha, Thiệu Tuấn cũng chỉ là đụng vào trên trọng thương thôi.
Chương 35
Tăng Tĩnh Ngữ sau khi từ Thiệu gia ra ngoài lập tức lên một chiếc xe taxi, tài xế hỏi cô đi đâu, cô lau nước mắt nghẹn ngào nói: “Không biết, anh tùy tiện chạy đi.” Rồi sau đó lưu loát lấy điện thoại di động tháo pin ra.
Tài xế thấy cô khóc đau lòng như vậy, không khỏi trong lòng mấy phần sinh ra thương hại, vừa lái xe vừa khuyên cô: “Cô gái à, năm hết tết đến khóc cái gì nha, mau đừng khóc, xúi quẩy, nên nghĩ những chuyện vui mừng thôi.”
Tăng Tĩnh Ngữ vừa nghe, khóc ác hơn rồi, từ lúc mới bắt đầu nhỏ giọng nức nở nghẹn ngào đột nhiên biến thành lớn tiếng nức nở, dừng lại cũng không ngừng được. Thấy như thế, tài xế cũng không dám nữa khuyên, chỉ sợ càng nói cô khóc càng dữ hơn thôi.
Xe ở trên đường cái chạy không mục đích, vu vơ, bâng quơ đi rất xa, mắt thấy đồng hồ đếm tiền gần hai trăm rồi, Tăng Tĩnh Ngữ vẫn còn đang khóc, cô vốn cho mình là công chúa Bạch Tuyết sẽ là bị hoàng hậu ác độc ngược đãi đáng thương, ai ngờ sự tình đột biến, thành tiết mục công chúa Bạch Tuyết ác độc khi dễ mẹ ghẻ mềm yếu, hiện tại, mọi người ai cũng đồng tình với Trương Tuệ, đều cho rằng cô sai lầm rồi, đều ở đây chỉ trích cô, nhưng tâm tình của cô ai có thể hiểu đây?
Cô đá thương Trương Tuệ thật chỉ là ngoài ý muốn, cô không phải cố ý, cô cũng không có không muốn nói xin lỗi, cô chỉ không hi vọng Trương Tuệ làm mẹ ghẻ cô mà thôi, nhưng ba cô không có chút nào bận tâm cảm nhận của cô, ngay trước mặt Trương Tuệ cáu kỉnh quát lớn cô, kêu cô đi nói xin lỗi, như vậy sẽ chỉ làm cô cảm thấy ba của cô yêu Trương Tuệ cũng không yêu cô rồi, cô ở trước mặt Trương Tuệ, cái gì cũng không còn, cái cảm giác loại đó, không ai để ý, không ai quan tâm, quả thật so cắt thịt của cô, còn khó chịu hơn.
Cô là người thiếu thốn tình thương, ông bà đều đã qua đời, mẹ cùng người khác chạy đi, trên đời này, chỉ có ba cùng cô sống nương tựa lẫn nhau. Vậy mà, có chừng này tình thương của ba cũng là thật là ít ỏi, ba cô luôn là rất bận rộn, mỗi ngày trời còn chưa sáng liền rời giường đi huấn luyện bộ đội, buổi tối rất khuya mới trở về, có lúc đi ra ngoài diễn tập, thậm chí có khi đi gần một tháng, vì vậy, từ lúc bắt đầu trung học cô liền bị đưa đi trường học nội trú.
Khi đó cô đang đứng ở kỳ phản nghịch, cố ý chạy đi cắt cái nồi khăn voan, mỗi ngày đi theo một đám nam sinh xưng huynh gọi đệ, đánh nhau, cúp cua, chơi trò chơi, sau đó cố ý để giáo viên tóm gáy, yêu cầu gặp người nhà, nghĩ thầm như vậy ba cô có phải sẽ chú ý cô một chút hay không, nhưng là, thật vất vả mong đợi ba cô tới, lại giống như huấn luyện binh lính của ông, ngay trước mặt giáo viên, tức giận mắng, mắng xong về nhà, nói là úp mặt vào tường sám hối.
Nếu nói úp mặt vào tường sám hối chính là nhốt cô ở trong phòng, không cho phép ra cửa, cho đến cô nhàn không chịu nổi, chủ động nhận lầm cũng bảo đảm lần sau không như vậy nữa mới được thả ra tiếp tục đi học, như thế vòng đi vòng lại, mãi cho đến lúc học trường quân y.
Thậm chí có lúc cô nghĩ, nếu cô là con trai đoán chừng sớm đã bị ba cô đánh đến nỗi phân không rõ đông nam tây bắc rồi, chưa bao giờ biết dùng chính sách dụ dỗ, vĩnh viễn chỉ là tăng cường chế áp. Chỉ là cô cũng không bởi vì những chuyện này mà hận cô ba, dù sao không có cô, ba mệt mỏi như vậy, công việc cực nhọc như thế, cũng không thể trôi qua như vô ưu vô lo, cô từ trước đến giờ không thích không ốm mà rên, ở điểm này đối với ba cũng không có quá lớn ý kiến, chỉ hi vọng là ba cô có thể quan tâm kỹ càng mình là một chút mà thôi.
Theo ý cô, ba cô vốn rất yêu thương cô, nếu lấy mẹ ghẻ sẽ bị chia sẻ, nếu là mẹ ghẻ sinh một em trai tiếp tục bị chia sẻ, khi đó chỉ sợ trong mắt ba cô cũng không thấy được cô– đứa con gái này nữa, ông có người tương thân tương ái một nhà, mà cô lại thành người ngoài cuộc.
Đó là cục diện cô thấy, cho nên tới nay cô đều rất hiểu và đề phòng chuyện chưa xảy ra, ý tưởng thiết pháp phá hư cuộc xem mắt của ba, chỉ là không ngờ, an tĩnh ít năm như vậy, ba cô lại xuân tâm nhộn nhạo rồi.
Có lẽ, ba thật sự cô đơn, tịch mịch, muốn kết hôn đi, chỉ là, nếu như có thể, người kia, người kia có thể hay không là mẹ ruột cô, mẹ ruột dù sao cũng hơn mẹ ghẻ.
Nghĩ thông suốt, khóc đủ rồi, tâm cũng bình ổn lại rồi, đau buồn bi thương cũng không thể bao lâu, lại trở về Tăng Tĩnh Ngữ hấp tấp ngày thường. Mạnh mẽ, ‘hùng dũng’ gạt đi nước mắt, nước mũi trên mặt, trong lòng đưa ra quyết định, cô phải về quê, cô muốn đi Thường Trữ, nếu như ông trời có mắt, để cho cô tìm được mẹ cô, hơn nữa nếu mẹ cô chưa tái giá, vậy thì trừ mẹ cô, ba cô cả đời cũng đừng nghĩ cưới người khác, nhưng nếu như không tìm được, hoặc là mẹ cô đã kết hôn rồi, có lẽ thật sự là ba mẹ cô hữu duyên vô phận, mọi việc do trời, cô sẽ chấp nhận, về sau ba cô yêu người nào cưới người nào, cô tuyệt không gây khó dễ.
Kết quả là, cô lập tức ngừng khóc, lớn tiếng nói với bác tài xế: “Bác tài, đến ga xe lửa.” Thật ra thì cô muốn đi phi trường hơn, nhưng trong túi không đủ tiền. (hú hú, cho chị chít, ai biểu ko chịu hiểu ý anh TT chi).
Bây giờ đang là mùa xuân, người ta đi lại rất nhiều, phòng vé to như vậy, đầu người rung động, người xếp hàng mua vé từ cửa sổ dài đến sảnh phía ngoài, tận đến hành lang, Tăng Tĩnh Ngữ nhìn dòng người xếp hàng xiêu xiêu vẹo vẹo, trong lòng thật lạnh thật lạnh, chờ đợi như vậy, phải chờ đến lúc nào mới đến phiên cô……..
Người nào đó xưa nay không có kiên nhẫn nên càng chờ càng nóng lòng, sau lại dứt khoát từ trong đội ngũ đi ra bay thẳng đến cửa sổ, nghĩ thầm, nếu có thể đụng phải người tốt bụng có thể giúp cô mua dùm thì thật là tốt.
Tính như thế thật là tốt, đáng tiếc vận số quá kém, trên đường không có một người nào bằng lòng mua giúp cô, cô vừa tức vừa phiền, trong lòng tùy tiện mắng mắng chỉ là không có kêu thành tiếng, dù sao người ta không có nghĩa vụ giúp cô mua vé, mà cô cũng chỉ là không mua được vé, trong lòng phiền não mà thôi.
Mắt thấy sắc trời càng ngày càng tối, ngoài cửa chẳng biết mưa tí tách rơi từ lúc nào, lúc này cô lại được đầu xếp hàng, đứng ở ngoài hành lang bị mưa tạt trúng, lạnh, cô không cầm được, run rẩy, vừa mệt vừa đói.
Cô thề, đây là tình huống bi thương nhất mà nàng trải qua từ trước đến giờ, rõ ràng trong tay có tiền lại không thể đi mua đồ ăn, bởi vì cô vừa đi, phải xếp hàng lại lần nữa, cho nên chỉ có thể duy trì chịu đựng, liếm liếm môi khô khốc, quan trọng hơn hàm răng tự nói với mình, thật ra thì mình không có chút nào đói, cô căn bản là không ngửi thấy trước mặt truyền tới mùi thơm của bánh bao, không nhìn thấy anh trai bên cạnh kia trong miệng đang gặm bánh bao.
Trời cao không phụ người có lòng, sau bốn tiếng xếp hàng, cô rốt cuộc mua được vé đi Thường Trữ. Lúc này đã đến 6 giờ chiều, bảy giờ rưỡi tối lên xe, tám giờ sáng mai mới có thể đến Thường Trữ. Vừa lấy được vé xe, cô liền như con ngựa đứt cương, vội vã chạy ra ngoài, cô thật sự là quá đói, từ buổi sáng đến bây giờ, bảy, tám tiếng, cô chỉ mới ăn một chén mì, bụng đã sớm rỗng tuếch.
Tùy tiện ở bên ngoài tìm một quán cơm ăn một bữa, lại đi đến siêu thị bên cạnh mua một túi đồ ăn vặt, ví tiền cấp tốc rút lại, ba của cô cho một ít tiền mừng tuổi, hôm nay chỉ còn lại không tới hai trăm, chỉ là mới vừa rồi cô mua vé xe khứ hồi rồi, nếu không đến đó liền tiền trở về cũng không có, sớm biết thế cô thì không nên điên khùng mà ngồi xe taxi chạy tới chạy lui, tiền a tiền……….. Giờ khắc này, cô mới biết tiền quan trọng đến cỡ nào.
Trong phòng đợi nhiều người có chút nằm ngoài dự đoán của cô, tựa như trong sách nói, đông nghịt, khắp nơi đều mang túi lớn, xách phía hành lý lên xe. Chỉ là, cũng may nhiều người thở ra các–bon–đi ô–xít cũng nhiều, trong lúc vô hình tạo nên nhiệt độ cao, cũng không có lạnh lắm, chỉ là mùi không tốt chút nào, hút thuốc lá, ăn mì ăn liền, nhai cây cau thậm chí còn có một đứa bé đi tiểu tiện trên đất, các loại mùi vị trong cùng một chỗ xen lẫn, thật sự là khiến một cô gái lần đầu tiên thấy loại cảnh tượng này hận không thể đem những gì mới ăn vừa rồi tất cả đều phun ra.
Thật vất vả lên xe, vậy thì càng không thể, cơ hồ là ngay cả địa phương cũng không có, một đám người giống như là chạy đi đầu thai vậy, cô thiếu chút nữa liền bị người ta chen lấn đến ngã, sau lại rốt cuộc tìm được một chỗ yên ổn, hai hàng chỗ ngồi trong xe đã chật ních người, bởi vì chỗ ngồi có thể dựa vào, lúc này mới vững vàng ngồi lại, nhưng mà vẫn là rất khổ ép, bởi vì thường có nhân viên tàu đẩy xe tới đây bán một số thứ, mỗi khi như vậy sẽ phải nhường đường, cô phải liều mạng mà dán người vào chỗ ngồi mới có thể nặn ra một chút xíu không gian, mỗi lần chiếc xe đẩy ấy đi qua thì quần áo trắng sạch sẽ nhanh chóng có màu xám tro. Lúc ấy, cô thật sự là tâm muốn chết, cô mới chân chính cảm thấy, mình trước kia đi máy bay có bao nhiêu hạnh phúc.
Như thế hỗn hỗn độn độn đứng cả đêm, lúc xuống xe, cô đã cảm thấy chân cũng không giống là của chính mình, mỗi đi một bước vừa đau vừa tê, mà bi thống nhất là, khi cô móc túi quần, phát hiện ra, điện thoại và thẻ của cô đã bị mất, trái phải hai bên là thẻ và điện thoại, tất cả đều không thấy tam hơi, mà hôm nay còn dư lại bên túi trái là một khối đen nhánh…
Thật là làm người ta khóc không ra nước mắt mà, chỉ là vẫn còn một chút may mắn, đó chính là ví tiền của cô cùng vé xe là để trong túi áo, mà hai tay của cô cả đêm cũng cắm ở trong túi áo, cho nên tiền của cô cùng vé xe vẫn còn, thật là may mắn trong may mắn a!
9h sáng, Tăng Tĩnh Ngữ ngồi xe đi tới chỗ trước kia cô ở cùng mẹ lúc cô chín tuổi.
Ban đầu lúc rời đi, nơi này là tòa cao ốc mười tầng, nó được coi là nhà trọ cao cấp nhất Thường Trữ, nhưng hôm nay, so với nhà cao tầng tinh mới bên cạnh, nó quả thật tựa như một tuấn nam, mỹ nữ đứng bên cạnh lão gù già, ấy thật là không hợp nhau.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian